| T2 | T3 | T4 | T5 | T6 | T7 | CN |
|---|---|---|---|---|---|---|
| « Tháng 5 | ||||||
| 1 | 2 | 3 | ||||
| 4 | 5 | 6 | 7 | 8 | 9 | 10 |
| 11 | 12 | 13 | 14 | 15 | 16 | 17 |
| 18 | 19 | 20 | 21 | 22 | 23 | 24 |
| 25 | 26 | 27 | 28 | 29 | 30 | |
| tongvietphuhc on Nhạc sheet : Ba lý duyên … | |
| Trần Thanh Dũng on ngẫu hứng flamenco 1-tongvietp… | |
| Nguyên Phong on Tản bút – của Nguyên… | |
| Nguyên Phong on Tản bút – của Nguyên… | |
| Thiều Kim Trọng on Núi Ấn Sông Trà | |
| châu on Nhạc sheet : Ba lý duyên … | |
| hoang vivi on Nỗi nhớ mang tên Bình Sơn | |
| hoang vivi on Nỗi nhớ mang tên Bình Sơn | |
| thuynguyen on Nỗi nhớ mang tên Bình Sơn | |
| Nguyen Nhan on Núi Ấn Sông Trà | |
| Nguyen Nhan on Núi Ấn Sông Trà | |
| Nguyen Nhan on Núi Ấn Sông Trà | |
| saphia on Một con đường mang tên Bùi Tá … | |
| tamhondep on Một con đường mang tên Bùi Tá … | |
| quang tien on Thơ-Nàng Tiên Cá -(Henrich… |
|
Blog at WordPress.com. Theme: Digg 3 Column by WP Designer.
Tôi tìm trên web của tỉnh nhà thấy có ghi “núi Ấn sông Trà” là hình tượng cho QN. Thế nhưng không thấy ghi núi Thiên Ấn cao bao nhiêu mét. Tim trên môt số web khác như du lịch, đều ghi là 100m. Thật sự núi Ấn cao bao nhiêu? Giếng trên chùa sâu bao nhiêu? Chúng ta cần những số liệu chính xãc cho quê hương. Dân mình không biết thì làm sao tự hào với người ta.
Web còn nói tên khác của núi Thiên Ấn là núi Hổ. Không đúng. Tôi nghe bà nội kể lại (năm 1970), tên địa phương là Núi Hó.
Xin nhờ người có tâm huyết vê quê hương điều nghiên và cập nhật lại giùm.
Vài Câu Ca dao Quảng Ngãi
Sưu tầm
Bao giờ núi Ấn hết tranh
Sông Trà hết nước anh đành xa em
Ngó lên Thiên Ấn nhiều tranh
Liều mình lén mẹ theo anh phen này
Sớm mơi xuống Quán Cơm em thấy hòn núi Hó
Chiều qua Đồng Có em thấy hòn núi Tròn
Về nhà than với chồng con
Ra đi gan nát dạ mòn vì đâu
Ai về núi Ấn sông Trà
Có thương cô bậu ghé nhà mà thăm
Sông Trà sát núi Long Đầu
Nước kia chảy mãi rồng chầu ngày xưa
Núi Long Đầu lưu danh hậu thế
Chùa Thiên Ấn ấn để hậu hoàng
Ai về xứ Quảng cho nàng về theo
Ai về núi Bút, Quán Đàng
Núi bao nhiều đá dạ thương chàng bấy nhiêu
Ba La, Vạn Tượng, Cầu Mông
Chạy quanh chạy quéo cũng về đồng Ba La
Ai về Cỗ Lũy cô thôn
Nước sông Trà Khúc sóng dồn lăn tăn
Ai về quê ấy Nghĩa An
Ghé thăm phong cảnh Chùa Hang, Bàn Cờ
Tư Nghĩa, Cửa Đại là đây
Gành Hàu, núi Quế đá xây nên chùa
Dưới thời bông súng nở đua
Ngó lên trên chùa đá dựng kiểng giăng
Ngó qua bên xóm Trường An
Ngó xuống hòn Sụp cát vàng soi gương
Sơn Tịnh có núi Chân Trâu
Có bàu ông Xá, có cầu Rừng Xanh
Bao giờ rừng Thủ hết gai
Sông Trà hết nước mới sai lời nguyền
Tai nghe anh lấy vợ Ba La
Ruột đau từng chặng, nước mắt ra từng luồng
Ba La đất tốt trồng hành
Đã xinh con gái lại lành con trai
Vạn Tượng những chông, những gai
Con gái mốc thích con trai đen sì
Hỡi cô thắt lưng bao xanh
Có về Ân Phú với anh thì về
Ân Phú có ruộng tứ bề
Có sông tắm mát, có nghề mạch nha
Hỏi thăm qua chú bán quynh
Thấy ngoài Bến Ván, Trì Bình gặt chưa?
Bến Ván bán tới Quán Cơm
Gặt chưa không biết, thấy hai cây rơm ú ù
Cò bắt lươn cò trườn xuống cỏ
Lươn bắt cò cò bỏ cò bay
Từ ngày xa bạn đến nay
Đêm đêm tưởng nhớ, ngày ngày trông luôn
Kể từ Cầu Ván, Ao Vuông
Bước qua Quán Ốc lòng buồn lụy sa
Quán Cơm nào quán nào nhà
Ngóng ra Trà Khúc trời đà rạng đông
Buồn lòng đứng dựa ngồi trông
Ngó vô Hàng Rượu mà không thấy chàng
Anh đi anh nhớ quê nhà
Nhớ con cá bống sông Trà kho tiêu
Phải đâu chàng nói mà xiêu
Tại con cá bống tại niêu nước chè
Chim mía Xuân Phổ
Cá bống sông Trà
Kẹo gương Thu Xà
Mạch nha Mộ Đức
Mứt gừng Đức Phổ
Bánh nổ Nghĩa Hành
Đậu xanh Sơn Tịnh
Cô gái lòng son
Không bằng tô don Vạn Tượng
Nghèo thì nghèo, nợ thì nợ
Cũng cưới cho được con vợ bán don
Mai sau nó chết cũng còn cặp ui
Sơn Tịnh đường đinh
Sa Huỳnh muối trắng
Bậu về nhớ ghé Ba La
Mua cân đường phổi cho ta với mình
Muối Xuân An, mắm Tịnh Kỳ
Khoai lang dưới Trảng, gạo thì Đường Trung
Ai về Cỗ Lũy, Xóm Câu
Nhớ mua đôi chiếu đón dâu về làng
Gái Thanh Khiết giỏi nghề cải giá
Trai Sung Tích chuyên dạ kén dâu
Bao giờ Thiên Mã sang sông
Thì làng Mỹ Lại mới không công hầu
Mía ngọt tận đọt
Heo béo tận lông
Cổ thời mang sông
Tay cầm lóng mía
Vừa đi vừa hít
Cái đít sưng vù
Sông Trà Khúc ai mà tát cạn
Rừng Trà Bồng ai đẵn hết cây
Anh mà đi với thằng Tây
Em đành phải dứt hết dây nghĩa tình
Ai về Sơn Tịnh quê ta
Đừng quên chiến thắng Ba Gia lẫy lừng
Tiếng đồn du kích Tịnh Khê
Lính đi mất xác, quan về mất lon
Ai về Cổ Lũy Cô Thôn
Quê ta Quảng Ngãi mồ chôn quân thù
Chèo ghe xuống Trạm múc dầu
Hỏi thăm chú lái nhức đầu khá chưa
Chưa khá tui bẻ nồi lá cho xông
Mồ hôi tui quạt, ngọn gió lồng tui che
Con mèo trèo lên tấm vách
Con chó dưới ngạch ấm ách chó tru
Thương anh kẻ oán người thù
Lên chùa Thiên Ấn mà tu cho rồi
Chẻ tre bện sáo ngăn sông
Đến khi đó vợ đây chồng mới hay
Chẻ tre bện sáo cho dày
Ngăn sông Trà Khúc đợi ngày gặp em
Qua chùa núi Hó thắp bó nhang vàng
Xin cho bạn cũ lại hoàn như xưa
Trông trời chẳng thấy trời mưa
Rồng đi lấy nước rồng chưa kịp về
Lựu tìm đào, đào chẳng tìm lê
Lên non tìm quế, quế về rừng xanh
Trách ai treo ngọn thắt ngành
Cho chàng xa thiếp cho anh xa nàng
Nhà em có bụi mía mưng
Có con chó dữ, anh đừng lại qua
Qua lại chi cho nàng mang tiếng
Rước khách qua đường sớm viếng chiều thăm
Mía sâu có đốt
Nhà dột có nơi
Tui thấy vui tui mới đến chơi
Ai ve các chị mà làm hơi quá chừng
Lên non tìm quế, ra Huế tìm chồng
Đến đây tìm bạn ruột bầm như dưa
Làm vầy đã thắm tình chưa
Một mình em đứng giữa mưa em chờ
Ba năm quế gãy còn cành
Bình hương tan nát, miếng sành còn thơm
Nhà bà có ngọn mía mưng
Có cô gái út mà ưng ông già
Trồng trầu tưới nước cho vông
Cảm thương cây quế đứng trông một mình
Em nguyền cùng anh một miếng tóc mai
Trước chùa Quan Thánh, nghe lời ai anh bỏ nàng
Thương tằm cởi áo bọc dâu
Tưởng người có nghĩa hay đâu bạc tình
Nghèo nghèo nợ nợ lấy cô vợ bán don
Lỡ mai có chết cũng còn cặp ui…
Ai về Quảng Ngãi quê ta
Mía ngon, đường ngọt, trắng ngà, dễ ăn
Mạch nha, đường phổi, đường phèn
Kẹo gương thơm ngọt ăn quen lại ghiền
Nguồn: Quangngai.net
QUẢNG NGÃI QUÊ ANH
Cứ mỗi lần anh về thăm Quảng Ngãi
Lòng ngập tràn những kỷ niệm ngày xưa
Nhơ những lối đi nhớ những hàng dừa
Cầu Trà Khúc mỗi chiều ta dạo bước
Em cùng anh lặng nhìn theo làn nước
Dòng sông Trà lơ lững uốn trôi
Thạch Bích Tà Dương, Hí Thuỷ Long Đầu
Nằm bên cạnh ngọn núi cao Thiên Aán
Có chùa cổ có giếng sâu vô tận
Mộ cụ Huỳnh phản phất khói hương bay
Về núi Ông chiều xuống nắng giăng đầy
Vào nhà máy mùi đường thơm ngọt lịm
Nhớ cá bống sông Trà, nhớ cây mía tím
Đã nuôi anh như dòng sữa ngọt ngào
Cổ Luỹ Cô Thôn thắn tình hương muối mặn
Mỹ Khê ngọt lòng hàng dừa mát biển xanh
Đường Quang Trung anh vội vã bước nhanh
Chiếc cặp nhỏ làm cậu học trò ngốc nghếch
Chiều Thu Lộ đạp xe về một mạch
Đưa mắt nhìn từng bước nhỏ em đi
Biết nhớ biết mong sao chẳng biết nói gì
Vì trước mắt là mùa thi và khói lửa
Thiên Bút Phê Vân chưa lần anh dám hứa
Thạch Trần La Hà lòng đá cũng ngẩn ngơ
Quốc Tuấn ngày xưa hàng cây buồn rũ rượi
Vì hành trang ai đã xếp xong rồi
Bỏ lại sau lưng tuổi học trò thơ mộng
Quảng Ngãi hôm nay và Quảng Ngãi mai sau
Có Vạn Tường có khu Dung Quất
Con đường rộng thênh thang ta bước
Khóm hoa hồng thắm đỏ lối công viên
Anh đã về đây với những bình yên
Dù năm tháng lắm bão bùng ghềnh thác
Được gặp em và thấy bao điều mơ ước
Quảng Ngãi quê anh và Quảng Ngãi quê em.
Tấn Vương
nho que qua
bạn có thể vào blog của tui để đọc bài viết về Núi Ấn Sông Trà. tôi có một số bài viết về quê hương mình muốn chia sẽ cùng các bạn
vui lòng ghé thăm blog của tui nhé: sonmy.tk
thank!
Ngày mai trong bóng chiều Thiên Ấn
em có để dành 1 tiếng ..thương !?
Ngày mai trong bóng chiều Thiên Ấn…tôi nhớ còn đường Sơn Tịnh đi trong chiều nắng nhạt. Tôi và em, ngồi uống nước mía dọc đường, ngắm núi Ấn, ngắm hoàng hôn…
chia tay em bao giờ trời cũng chập choạng tối. Ngồi đón những chuyến xe đò đi bắc về nam…bao nhiêu chuyến xe qua, cuối cùng rồi cũng phải đón 1 chuyến để tiếp cuộc hành trình..đến… đi ! Mới đó mà cũng lâu rồi nhỉ ! với tôi, Quãng Ngãi là những gì tôi đã từng có và từng chờ đợi. Lâu quá rồi tôi không về Quãng Ngãi, để tìm xem những vạt nắng cuối đường, tìm xem ” em có để dành 1 tiếng thương”. Tất cả đã trở thành ký ức, dù vui hay buồn vẫn vậy. Bây giờ tôi lại nhớ câu thơ của ai đó đã từng viết “Anh qua 1 thời trai trẻ vẫn chưa quên được 1 người. em bao năm rồi có lẽ..đâu về nơi ấy xa xôi” ! Quang Ngãi ơi tôi sẽ trở về, có lẽ cũng chỉ ngồi trầm ngâm nhìn những chuyến xe qua ….!
hôm nay là ngày 20/7…..cái gì đó xa xăm trong niềm ký ức !
mỗi lần lướt web, mỗi lần đánh vào ký tự Núi ấn…tôi rất nhớ 1 người con gái Sơn Tịnh – Quãng Ngãi, nhất là trong những ngày trong tháng 7 hàng năm. Tôi nhớ trước con hẻm vào nhà cô ấy có 1 quán bánh xèo rất ngon. Buổi sáng chúng tôi ăn bánh xèo ở đây, đi vào thành phố uống cà phê (quán có tên gọi Đồng Dao), lang thang khắp “hang cùng ngõ hẻm” của Quãng Ngãi. Trưa về, xế chiều về chúng tôi lại ngồi ven đường uống nước mía, ngắm Thiên Ấn, ngắm sông Trà….Chúng tôi chia tay nhau cũng trong buổi chiều chập choạng. Thời trai trẻ có nhiều thứ bồng bột, để rồi khi xa nhau mới có nhiều điều tiếc nuối. Dẫu biết rằng kỷ niệm dù vui hay buồn cũng là kỷ niệm. Ký ức…
Mới đó mà cũng lâu rồi nhỉ ! Bây giờ cô ấy đã có gia đình, chắc cũng lo toan với cơm áo gao tiền, chắc cũng bỏ quên đâu đó những cái gọi là kỷ niệm. Mấy lần tôi có dịp đi ngang qua Quãng Ngãi, vẫn ghé quán cơm cây Đa mới (ở phía ngoài thành phố theo hướng Nam ra Bắc), tôi ăn cơm và ngồi tự lự, nhìn Thiên Ấn từ phía xa. Trên đỉnh Thiên Hà, tôi đã cũng em rong chơi, ngắm toàn cảnh Quãng Ngãi từ trên cao. Rồi giờ mình tôi ngồi đây, nhìn Thiến Ấn xa xa như chính cuộc tình tôi vậy…..có lẽ còn phải viết nhiều, nhưng chắc sẽ không bao giờ tôi được gặp lại em. Bao năm rồi tôi vẫn chưa về nơi cũ. Tôi vẫn mong có một ngày được gặp lại em, chỉ chợt cười và xin lỗi. Vì bây giờ những giận hờn năm tháng cũ bây giờ đã là kỷ niệm vô giá…đáng để trân trọng và giữ lấy.
Chiều nay, tôi lại loanh quanh trong phòng, dọn đồ để nhận công tác mới, tự nhiên tôi lại nhớ em vô cùng. Ngày xưa, mỗi lần tôi đi làm xa (tôi ra trường trước tôi, em là sinh viên) em vẫn lo và dặn dò cho tôi từng chút một. Tôi đi, em đứng trông tôi mất hút trong tầm mắt, cũng trong buổi chiều nhạt.
Tôi không hy vọng được gặp em trong BOLG NGƯỜI QUÃNG NGÃI, nhưng tôi hy vọng sẽ gặp được em…sự mâu thuẫn trong tôi là vậy. Biết đâu có 1 ngày nào đó em sẽ đọc những dòng này, dù muộn. Bolg Người Quãng ơi hãy truyền thông điệp này đến em cho tôi nhé, vì tôi đã lạc mất em rồi. Tôi không phải là người Quãng Nghãi nhưng tôi đã nhận mình là người Quãng Ngãi, từ khi mất em. Em là Quãng Ngãi, Quãng Ngãi là em. LTMT ơi !
Có thể vợ mình xưa cũng có một người yêu
Người ấy gọi vợ mình là người yêu cũ
Cũng như mình thôi, mình ngày xưa cũng thế
Yêu một cô, giờ cô ấy đã có chồng.
Có thể vợ mình vì những phút mềm lòng
Nên giấu kín những suy tư, không kể về giấc mộng
Người yêu cũ vợ mình có những điều mình không thể có được
Cô ấy không nói ra … vì sợ mình buồn.
Mình cũng có những phút giây cảm thấy xao lòng
Khi gặp người yêu xưa với những điều vợ mình không có được
Nghĩ về cái đã qua nhiều khi nuối tiếc
Mình cũng chẳng nói ra … vì sợ vợ mình buồn
Sau những lần nghĩ đâu đâu mình thương vợ nhiều hơn
Và cảm thấy mình như người có lỗi
Chắc vợ mình hiểu điều không nói
Cô ấy cũng thương yêu, chăm chút mình hơn.
Mà trách chi những phút xao lòng
Ai cũng có một thời để yêu, một thời để nhớ
Ai cũng có những phút giây ngoài chồng ngoài vợ
Đừng có trách chi những phút xao lòng ./.
“Ta lại về đây Quãng Ngãi ơi
Hoàng hôn sương phủ tím chân trời”
…
Vẫn nợ 1 điều chưa bày tỏ
Người về nơi ấy nhắn dùm tôi.
Tôi nhơ Quãng Nghãi quá ! em có còn ở đó không?
Nghìn trùng xa cách người đã đi rồi….
Thế gian này có gì quý nhất
Trước miếu Quan Âm mỗi ngày có vô số người tới thắp hương lễ Phật, khói hương nghi ngút. Trên cây xà ngang trước miếu có con nhện chăng tơ, mỗi ngày đều ngập trong khói hương và những lời cầu đảo, nhện dần có Phật tính. Trải nghìn năm tu luyện, nhện đã linh.
Một ngày, bỗng Phật dạo đến ngôi miếu nọ, thấy khói hương rất vượng, hài lòng lắm. Lúc rời miếu, ngài vô tình ngẩng đầu lên, nhìn thấy nhện trên xà.
Phật dừng lại, hỏi nhện: “Ta gặp ngươi hẳn là có duyên, ta hỏi ngươi một câu, xem ngươi tu luyện một nghìn năm nay có thật thông tuệ chăng. Được không?”
Nhện gặp được Phật rất mừng rỡ, vội vàng đồng ý. Phật hỏi: “Thế gian cái gì quý giá nhất?”
Nhện suy ngẫm, rồi đáp: “Thế gian quý nhất là những gì không có được và những gì đã mất đi!”. Phật gật đầu, đi khỏi.
Lại một nghìn năm nữa trôi qua, nhện vẫn tu luyện trên thanh xà trước miếu Quan Âm, Phật tính của nhện đã mạnh hơn.
Một ngày, Phật đến trước miếu, hỏi nhện: “Ngươi có nhớ câu hỏi một nghìn năm trước của ta không, giờ ngươi đã hiểu nó sâu sắc hơn chăng?”
Nhện nói: “Con cảm thấy trong nhân gian quý nhất vẫn là “không có được” và “đã mất đi” ạ!”
Phật bảo: “Ngươi cứ nghĩ nữa đi, ta sẽ lại tìm ngươi.”
Một nghìn năm nữa lại qua, có một hôm, nổi gió lớn, gió cuốn một hạt sương đọng lên lưới nhện. Nhện nhìn giọt sương, thấy nó long lanh trong suốt sáng lấp lánh, đẹp đẽ quá, nhện có ý yêu thích. Ngày này nhìn thấy giọt sương nhện cũng vui, nó thấy là ngày vui sướng nhất trong suốt ba nghìn năm qua. Bỗng dưng, gió lớn lại nổi, cuốn giọt sương đi. Nhện giây khắc thấy mất mát, thấy cô đơn, thấy đớn đau.
Lúc đó Phật tới, ngài hỏi: “Nhện, một nghìn năm qua, ngươi đã suy nghĩ thêm chưa: Thế gian này cái gì quý giá nhất?”
Nhện nghĩ tới giọt sương, đáp với Phật: “Thế gian này cái quý giá nhất chính là cái không có được và cái đã mất đi.”
Phật nói: “Tốt, nếu ngươi đã nhận thức như thế, ta cho ngươi một lần vào sống cõi người nhé!”
Và thế, nhện đầu thai vào một nhà quan lại, thành tiểu thư đài các, bố mẹ đặt tên cho nàng là Châu Nhi. Thoáng chốc Châu Nhi đã mười sáu, thành thiếu nữ xinh đẹp yểu điệu, duyên dáng. Hôm đó, tân Trạng Nguyên Cam Lộc đỗ đầu khoa, nhà vua quyết định mở tiệc mừng sau vườn ngự uyển.
Rất nhiều người đẹp tới yến tiệc, trong đó có Châu Nhi và Trường Phong công chúa. Trạng Nguyên trổ tài thi ca trên tiệc, nhiều tài nghệ khiến mọi thiếu nữ trong bữa tiệc đều phải lòng. Nhưng Châu Nhi không hề lo âu cũng không ghen, bởi nàng biết, chàng là mối nhân duyên mà Phật đã đưa tới dành cho nàng.
Qua vài ngày, tình cờ Châu Nhi theo mẹ lên miếu lễ Phật, cũng lúc Cam Lộc đưa mẹ tới miếu. Sau khi lễ Phật, hai vị mẫu thân ngồi nói chuyện. Châu Nhi và Cam Lộc thì tới hành lang tâm sự, Châu Nhi vui lắm, cuối cùng nàng đã có thể ở bên người nàng yêu, nhưng Cam Lộc dường như quá khách sáo.
Châu Nhi nói với Cam Lộc: “Chàng còn nhớ việc mười sáu năm trước, của con nhện trên xà miếu Quan Âm chăng?”
Cam Lộc kinh ngạc, hỏi: “Châu Nhi cô nương, cô thật xinh đẹp, ai cũng hâm mộ, nên trí tưởng tượng của cô cũng hơi quá nhiều chăng?”. Nói đoạn, chàng cùng mẹ chàng đi khỏi đó.
Châu Nhi về nhà, nghĩ, Phật đã an bài mối nhân duyên này, vì sao không để cho chàng nhớ ra chuyện cũ, Cam Lộc vì sao lại không hề có cảm tình với ta? Vài ngày sau, vua có chiếu ban cho Trạng Nguyên Cam Lộc sánh duyên cùng công chúa Trường Phong, Châu Nhi được sánh duyên với thái tử Chi Thụ. Tin như sấm động giữa trời quang, nàng không hiểu vì sao Phật tàn nhẫn với nàng thế.
Châu Nhi bỏ ăn uống, nằm khô nhắm mắt nghĩ ngợi đau đớn, vài ngày sau linh hồn nàng sắp thoát khỏi thân xác, sinh mệnh thoi thóp.
Thái tử Chi Thụ biết tin, vội vàng tới, phục xuống bên giường nói với nàng: “Hôm đó, trong những cô gái giữa bữa tiệc sau vườn thượng uyển, ta vừa gặp nàng đã thấy yêu thương, ta đã khốn khổ cầu xin phụ vương để cha ta cho phép cưới nàng. Nếu như nàng chết, thì ta còn sống làm chi.” Nói đoạn rút gươm tự sát.
Và giây khắc ấy Phật xuất hiện, Phật nói với linh hồn sắp lìa thể xác Châu Nhi: “Nhện, ngươi đã từng nghĩ ra, giọt sương (Cam Lộc) là do ai mang đến bên ngươi chăng? Là gió (Trường Phong) mang tới đấy, rồi gió lại mang nó đi. Cam Lộc thuộc về công chúa Trường Phong, anh ta chỉ là một khúc nhạc thêm ngắn ngủi vào sinh mệnh ngươi mà thôi.
Còn thái tử Chi Thụ chính là cái cây nhỏ trước cửa miếu Quan Âm đó, anh ta đã ngắm ngươi ba nghìn năm, yêu ngươi ba nghìn năm, nhưng ngươi chưa hề cúi xuống nhìn anh ta. Nhện, ta lại đến hỏi ngươi, thế gian này cái gì là quý giá nhất?”
Nhện nghe ra sự thật, chợt tỉnh ngộ, nàng nói với Phật: “Thế gian này cái quý nhất không phải là thứ không có được và đã mất đi, mà là hạnh phúc hiện đang nắm giữ!”
Vừa nói xong, Phật đã đi mất, linh hồn Châu Nhi quay lại thân xác, mở mắt ra, thấy thái tử Chi Thụ định tự sát, nàng vội đỡ lấy thanh kiếm…
Câu chuyện đến đây là hết, bạn có hiểu câu cuối cùng mà nàng Châu Nhi nói không?
“Thế gian này cái quý nhất không phải là thứ không có được và đã mất đi, mà là hạnh phúc hiện đang nắm giữ!”
Trong suốt đời ta, sẽ gặp hàng nghìn hàng vạn loại người.
Để yêu một người thì không cần cố gắng, chỉ cần có “duyên” là đủ.
Nhưng để tiếp tục yêu một người thì phải cố gắng.
Tình yêu như sợi dây, hai người cùng kéo hai đầu, chỉ cần một người kéo căng hoặc bỏ lơi, tình yêu ấy sẽ căng thẳng hoặc chùng xuống.
Vậy khi bạn đi kiếm người ở đầu kia dây, hãy cân nhắc. Hoặc bạn có quá nhiều sợi dây tình cảm, hoặc bạn cứ liên tục tìm cái mới, hoặc khi dây đã đứt, bạn không còn can đảm hay lòng tin, tình yêu để đi tìm một tình yêu mới nữa.
Bất kể thế nào, khi sợi dây đó đứt, bạn chỉ mất đi một người không yêu bạn, nhưng người đó đã mất đi một người yêu họ.
Mất một người không biết trân quý bạn, có gì phải buồn rầu?
Bởi bạn còn cơ hội, một lần nữa, gặp người biết rằng bạn quý giá.
Có muốn nghe tôi kể câu chuyện ấy lần nữa không, ngày xưa, trước miếu Quan Âm….
Quảng Ngãi quê mình thật đẹp :)