Quê hương luôn là nỗi niềm day dứt luôn thường trú trong ký ức mỗi người xa quê. Cũng như Chế Lan Viên đã từng viết “Khi ta ở chỉ là nơi đất ở / Khi ta đi đất bổng hoá tâm hồn”. Quê hương là vậy, mọi thứ tưởng như đời thường trong cuộc sống thường nhật của mỗi người đã tự nó lưu lại trong ký ức và thỉnh thoảng bổng dâng trào lên trong tâm trí, trong khóe mắt của người xa quê. Cũng trong nỗi niềm da diết đó, cũng trong cái vời vợi xa xăm của hương đồng cỏ nội quê hương đó Ngô Hữu Đoàn đã bộc bạch nỗi nhớ quê hương của mình bằng những ngôn từ hết sức mộc mạc chân tình nhưng cũng không kém phần thiêng liêng và sâu thẳm ! Chúng ta hãy đến với chùm thơ về quê hương trường lớp được trích trong tập thơ “Cứ ngồi đây thôi” NXB Văn Nghệ, 2006 của anh.(Lê Thái)
NHỚ QUÊ HƯƠNG
Quê hương ơi! Riêng gì “chùm khế ngọt” (1)
Đâu riêng gì những “nón lá nghiêng che” (1)
Quê hương là có cả những đông, hè
Có hôm quà ngọt, có ngày đòn roi
Quê hương ơi! Riêng gì những bãi soi
Những ruộng đồng, thảm cỏ xuân xanh biếc
Quê hương có cả ngày hè oan nghiệt
Cháy trọc đồi, tóc mẹ ngả màu cam
Quê hương là mái tranh chiều khói lam
Chập choạng tối thơm nồng hương mẹ thắp
Đứa em nhỏ cột dây thay cho cặp
Trường làng xa không đuổi kịp mặt trời
Quê hương ơi! Ai cũng có một thời
Rồi “cơ hội” níu ta về lối khác
Bỏ người thân, người thầy vương tóc bạc
Chẳng biết gì nhau, chẳng hay qua đời
*
* *
Quê hương ơi! Riêng gì “thuở còn thơ” (2)
Riêng gì “hàng tre, con sông xanh biếc” (3)
Quê hương là quãng đời mang luyến tiếc
Nén cả vào một góc của con tim
Quê hương là bức thư tình mực tím
Ngày lại ngày chưa biết cách trao nhau
Chiều tan trường một rừng tuyết phau phau
Chiếc xe đạp, tà áo em hoàng hạc!
Quê hương ơi! Những chiều mây trắng bạc
Thằng em thơ đủng đỉnh lưng trâu về
Cha cuốc ruộng lưng khòm giữa đồng quê
Tối mịt về đèn pin là điếu thuốc
Quê hương ơi! Nhớ từng nét mặt người
Cười rất giòn dù cái vui đơn giản
Luống mạ non hoặc đồi trơ đá sạn
Cũng câu chào, cũng tiếng hỏi thăm nhau
Quê hương ơi! Nhớ cả những thân cau
Mùa bão đó gãy ngang còn khúc gốc
Cây cầu cũ nửa kim liền nửa mộc
Chân Ngoại gầy gồng gánh ngại phải qua
Quê hương ơi! Nhớ cả lần cải la
Chuyện hàng xóm chó gà chui qua lại
Rồi đi xa, rồi nhớ về ái ngại
Chuyện cỏn con sao thuở ấy ồn ào?!
Quê hương ơi! Xa rồi nhớ thành thơ
Tiếng mẹ đẻ, gặp nhau mừng khôn xiết
Ai cũng vậy xa lâu rồi mới biết
Những ngôn từ không đủ viết…quê hương!
(1) Ý thơ Đỗ Trung Quân
(2) Ý thơ Giang Nam
(3) Ý thơ Tế Hanh
QUÊ HƯƠNG TÔI
Quê hương tôi là bờ cõi Việt Nam
Nơi sinh tôi con sông dài chảy dốc
Bãi cát trắng những đêm trăng thần thoại
Những mùa bão dông dệt thành tuổi thơ
Quê hương tôi dãi đất dài Miền Trung
Dang đôi tay nối hai miền Nam Bắc
Tuổi thơ tôi những đêm nằm tỉnh giấc
Đếm xe tàu quê hương đi qua.
Quê hương tôi có Sông Trà Núi Ấn
Người quê tôi đã đi khắp mọi miền
Quảng Ngãi ơi! Sao mà thân thương thế
Chiều ba mươi sao chưa thấy anh về?
Quảng Ngãi ơi!
Những đứa con ở hai đầu Nam Bắc
Về chưa con? Mẹ đợi bữa cơm nồng
Về đây xây công trình ngăn giông bão
Xây cho em con thêm một mái trường
Quảng Ngãi ơi!
Những đứa con nhiều năm xa xứ
Về đi con? Nắng úa đồi đã vàng
Về đây xây bình minh cho ngày mới
Xây cho em con thêm một cây cầu
Quê hương tôi mẹ đã may áo mới
Bạn bè tôi đã hứa hẹn ngày về
Tàu sẽ dừng lâu hơn ga Quảng Ngãi
Kịp ấm bàn tay với mẹ với em.
NHỚ TRƯỜNG XƯA
Trường lớp ơi dệt chi ngày thơ ấu
Trời sinh chi cây phượng đỏ mỗi hè
Gió làm chi công việc chở tiếng ve
Cài lên tóc những nỗi niềm nhung nhớ.
Những kỷ niệm mang sắc màu sách vở
Vào trong tim xây tổ tự bao giờ
Tà áo em trên phố mỏng như tơ
Cũng xô ngã… vỡ òa trong ký ức.
Nhớ người thầy hiền vui và mẫu mực
Nhớ bạn bè thường bá cổ quàng vai
Nhớ bác phu trường vui tính khôi hài
Nhớ đêm trực trường hái dừa bị bắt.
Nhớ cánh cửa xanh tên em anh khắc
Mũi compa nhọn hoắt dễ gì phai
Chiếc bàn gãy chân cuối lớp nằm dài
Cũng giành chỗ hẳn hoi trong trí nhớ…
Chẳng biết thầy cô ai về ai ở
Chẳng biết bạn bè trôi giạt về đâu
Chẳng biết người em chớm mối tình đầu
Đã đọc thư tình nhét trong bìa sách?
Đêm nay ta một mình bộc bạch
Vĩnh biệt thôi! Ôi kỷ niệm học trò
Trời sinh chi loài hoa màu máu đỏ
Gió làm chi cho chảy đẫm tiếng ve.
Tháng 5/2006
(Nguồn: vannghechunhat.net)
Filed under: BlogAdmin












Ô, thank you BNQN đã mang thơ NHD vào đây, mấy tấm hình cũng hơp lắm!
Thanks again!
Chân thành cảm ơn niềm trăn trở của anh về quê hương xứ sở để cho ra chùm thơ tuyệt diệu này, những bài thơ đồng điệu với hoài mong của người lập blog này.
Cũng mong anh bỏ qua cho vì bài đăng chưa kịp xin phép.
Chân thành
NHỚ TRƯỜNG XƯA của anh Ngô Hữu Đoàn làm cho tôi chợt chạnh lòng và hồi tưởng lại những năm tháng đã qua đi lặng lẽ …để lại trong tiềm thức nổi nhớ ,nổi buồn vui và cả nổi thương thầm nhớ trộm của tình đầu của tuổi học trò .Bớt chợt tôi lại nhớ trường xưa…thêm một lần nữa !!!
ns: TỐNG VIẾT PHÚC
khi đi xa quê hương, mỗi lần có cảm giác buồn, cô đơn tôi lại tìm về những bài thơ lãng mạn. Chính nơi đây tôi đã tìm được sự yên bình, tìm lại với chính mình sau những ngày đau đầu vì tìm kế sinh nhại. Tôi yêu thơ, và cảm ơn tác giã Ngô Hữu Đoàn đã cho tôi những phút giây bình yên êm đềm với những bài thơ quê hương thật bình dị nhưng đầy tình cảm.
chùm thơ quê hương một lần nữa như vẽ lên trước mắt tôi bao kỷ niệm buồn vui về quê hương. Tôi bất chợt nhớ về quê hướng, nhớ về ngày thơ ấu với bao kỷ niệm êm đềm. Con tìm tôi rạo rực khi nghĩ về quê hương, nghĩ về một ngày đầu xuân tôi sẽ lại về với quê hương về với những người tôi yêu quý, những cảnh vật thân quen đã gắn với tôi một thời thơi dại. Những cảnh vật, như con sông quê, đồng lúa với những chiều thả trâu trên bờ đê đùa vui cùng bạn bè. Sao giờ đây nó đẹp và thơ mông thế, tựa như trong giấc mơ vậy, Có người trách tôi là con người hay hoài niệm và có lẽ đúng vậy, vì tôi luôn cảm giác tiếc nuối cho tuổi thơ tôi trôi đi sao nhanh quá, trôi nhanh như một giấc mơ, khi thức giấc thi đã bước qua tuổi thơ rồi, Trước mắt tôi, bao hoài bão tương lai, tôi không được ngoái đầu nhìn lại quá khứ vì như vậy sẽ làm tôi chùn bước. Nhưng tôi chắc rằng, quê hương, sẽ luôn là động lực để tôi tiến bước trên con đường đời, Và tuôi thơ giờ chỉ còn là kỹ niệm, một kỹ niệm luôn cháy rực trong con tim của tôi.
ichnguyen
[/quote]
CHUYỆN THƯƠNG TÂM.
Số phận trời ban khó biết mà.
Kẻ thì nghèo khó ,kẻ xa hoa.
Lầu cao cửa rộng thê cùng thiếp.
Đất lắm tiền dư chợ với nhà.
Khách sạn đô vàng quan trên nhậu
Ao chòi nương rẫy dưới dân la.
Thương người em nhỏ sau cơn sốt.
Hai mắt mù luôn mãi tới già.,.
ichnguyễn
Nhung bai tho that hay va binh di lam toi boi hoi nho lai nhung ki nien tuoi hoc tro.va nhung nam thang song tren manh dat que huong.cam on tac gia tu nhung van tho moc mac binh di da lam tam hon toi thay binh yen hon tren ghe gjang duong.ki njen thoi tho au thoi hoc sinh that dep nhung cung nhjeu noj buon boj nhung lan maj choi va bi don roi day bao.nhung bai hoc tu vap nga thoj au tho that buon cuoj.hj ha
may bai nay that la hay day nhe nhung phai gui nhieu bai hon nua nhe . toi chang biet lam the nao dua dc may bai nay nen mang duoc nua . hay giup toi voi
Những bài thơ hay thật.Chúc tác giả có những bài hay hơn nữa post lên cho anh chị em thưởng thức…